090 556 9463

Chủ tịch Tập Đoàn Kim Oanh quỳ lạy Ái nữ Tân Hiệp Phát, “Cuộc chiến giữa các đại gia”, Thời thế và bài học pháp lý!

kim oanh lạy tân hiệp phát
Dẫn nhập: “Trong cuộc đời mỗi con người, theo lẽ thường, chỉ phải quỳ lạy trong ba trường hợp: Trước tượng thần Phật, trước cha mẹ và trước người chết. Thế nhưng với bà Đặng Thị Kim Oanh (Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Kim Oanh, Bình Dương), khi vướng món nợ lãi oan nghiệt với Tập đoàn Tân Hiệp Phát (THP) đã phải quỳ lạy khóc lóc van xin dưới chân bà Trần Uyên Phương, “ái nữ” của ông Trần Quý Thanh….. Theo đơn của Kim Oanh, khi muốn vay 350 tỷ, THP đã bắt Kim Oanh phải giả cách cho vợ chồng ông Phạm Hoàng Minh và bà Hồ Thị Diễm Trang đứng tên 50% cổ phần Cty CP BĐS Minh Thành Đồng Nai (Cty do Kim Oanh là chủ sở hữu – có tài sản là dự án Minh Thành); sau đó tiếp tục bắt Kim Oanh lần nữa giả cách cùng vợ chồng Minh – Trang bán 100% cổ phần Cty Minh Thành cho THP. Đến thời hạn trả nợ, chuộc lại tài sản, THP và vợ chồng Minh – Trang “biến giả thành thật”, không trả lại tài sản cho Kim Oanh……. Bà Oanh nói: “Dự án cả ngàn tỷ, tôi cầm cố vay 350 tỷ, trả ông Minh, bà Trang 115 tỷ, trả lãi THP hơn 90 tỷ, bị THP “phạt” 35 tỷ, mất cho “cò” Phú hơn 17 tỷ, vậy là tôi chỉ còn cầm có hơn 80 tỷ. Tài sản ngàn tỷ mà chỉ đổi được hơn 80 tỷ, còn uất ức nào bằng? Thế nên tôi tuyệt vọng quỳ xuống khóc lóc van xin. Tôi van xin, tôi lạy vì không muốn đối đầu”- Trích từ Báo pháp luật Việt Nam (Cơ quan của Bộ Tư pháp)!
Những thông tin vừa nêu trên, mới chỉ do một phía cung cấp, đó là Bà Oanh Chủ tịch Tập đoàn địa ốc Kim Oanh, được thể hiện khá sướt mướt qua ngòi bút của phóng viên. Sự thật vụ việc này như thế nào, đến bây giờ vẫn đang là một dấu hỏi?! Và sự thật đó, khi áp chiếu vào các quy định của pháp luật, dẫn đến việc bên nào đúng, bên nào sai, càng là một kết luận chỉ có thể tìm thấy ở tương lai?! Nghĩa rằng, ngay vào thời điểm này, nếu Chúng ta – Nhất là những Người có chuyên ngành, chuyên môn, phán định ngay rằng, bên này sai, bên kia đúng, có lẽ hơi vội vàng, nếu không muốn nói là quá cảm tính. Chính bởi thể trong Bài viết này – Chúng ta sẽ không đưa ra bất kỳ khẳng định nào mang tính kết luận về bản chất vụ việc, bởi với những thông tin Chúng ta đang có, không thể nào làm được điều đó. Do vậy, Chúng ta chỉ tập trung vào việc phân tích và đánh giá một vài khía cạnh có liên quan đến vụ việc, từ đó, rút ra những Bài học pháp lý, như là một “Chút vốn phòng thân” trên hành trình dài, đầy biến động, cạm bẫy của cuộc sống này:
1. Bà con chúng ta, trước hết, cần phải xác định rằng: Đây là cuộc chiến giữa các đại gia ngàn tỷ với nhau: “Hổ và Sư tử”. Mặc dù có thể có một bên nào đó nhiều tiền hơn, tiềm lực hơn một chút, nhưng cả hai bên đều thuộc giới siêu giàu. Cho nên, rất khó để nói bên nào đó có thể dễ dàng bắt nạt bên còn lại. Nghĩa rằng, câu chuyện tranh chấp giữa họ chắc chắn có nhiều nội tình và uẩn khúc bên trong.
2. Đoạn video Chủ tịch Tập đoàn Kim Oanh quỳ lạy, và khóc lóc trước ái nữ nhà Tân Hiệp Pháp, là do chính bên Bà Oanh quay lại, và cũng chính bên Bà Oanh tung ra cộng đồng, mà không phải do phía Tân Hiệp Phát làm. Điều này cho thấy điều gì?! Nếu phía Tân Hiệp Phát làm, thì dễ giải thích rồi, chỉ nhằm làm nhục Bà Oanh. Nhưng đây lại do bên Bà Oanh tự quay, tự tung ra….. Cho thấy: Tình huống này, đã được chính họ chuẩn bị dự liệu trước, tính trước, giống như kịch bản đã được xây dựng sẵn, và video tự họ tung ra, hoàn toàn có chủ đích, là tạo sự cảm thương trong dư luận, gây sức ép, sự bức xúc của công chúng lên nhà Tân Hiệp Phát ……. Đó chính là khổ nhục kế! Như vậy, cho thấy là cả hai bên đều không phải “Tay vừa”.
3. Những doanh nghiệp đã đến tầm Tập đoàn như Kim Oanh, hiển nhiên sẽ có Phòng – Ban pháp chế, những Người tốt nghiệp Đại học luật hẳn hỏi, thậm chí đã là Luật sư?! Tất nhiên, ở đâu, cũng có Người giỏi, Người dở, nhưng không lẽ bộ phận pháp lý của cả một Tập đoàn như Kim Oanh, mà lại “Tay mơ’ đến mức, ký hợp đồng giả tạo với Tân Hiệp Phát, mà không có bất kỳ một bằng chứng nào lận lưng, thì quá khó hiểu, không thể nào tin nổi. Vì thực tế, Tác giả gặp rất nhiều trường hợp, ký hợp đồng vay tiền, nhưng giả tạo bằng mua bán nhà, để nếu không trả nợ thì xem như mất nhà luôn, nhưng những trường hợp đó, Bà con ta đều có một tờ giấy tay do bên kia xác nhận rằng, nếu trả đủ tiền, thì sẽ hủy mua bán nhà. Nghĩa rằng, chính Bà con ta còn biết cần phải có bằng chứng như thế, mà phía Kim Oanh và bộ sậu pháp lý không biết phải có thì…… Không giải thích nổi.
4. Một số Bà con thắc mắc, là tại sao Kim Oanh có dự án cả ngàn tỷ, sao không thế chấp vay ngân hàng, mà lại đi vay nóng nhà Tân Hiệp Phát. Cái này rất dễ giải thích, lý do không phải vì vay ngân hàng thì giải ngân chậm, trong khi cần tiền ngay, như một số Bà con suy nghĩ, vì với tiềm lực của họ, muốn giải ngân lúc nào không được. Lý do chính, là dựa trên nguyên tắc phân tán rủi ro, pháp luật không cho phép ngân hàng được cho vay đối với một nhóm người quá một định mức nhất định. Và rất có thể Tập đoàn Kim Oanh cùng những Người liên quan của họ đã đạt đến định mức này rồi, vì thế không thể vay thêm được nữa, nên phải vay ngoài.
5. Quay lại cuộc chiến “Hổ và Sư tử”, Chúng ta giả định rằng, phía Kim Oanh đã bị hố ở một chi tiết nào đó, do bộ sậu pháp lý đã quá bất cẩn, cẩu thả, hoặc thiếu kinh nghiệm. Điều này, hoàn toàn đúng với câu “Thương trường là chiến trường”, chỉ tiếc rằng, học phí phải trả trong trường hợp này là quá đắt. Nhưng nói đi, cũng phải nói lại, nếu ái nữ nhà Tân Hiệp Phát và bộ sậu pháp lý của họ không kín kẽ trong những thủ tục trước đó, mà lại dám ngang nhiên chiếm đoạt tiền của Kim Oanh như đơn Bà Oanh tố cáo, thì chắc chắn phía Tân Hiệp Phát sẽ dính đòn hồi mã thương rất đau đớn. Vì rõ ràng, hiện tại Bộ công an đã khởi tố vụ án dựa trên đơn tố cáo của Bà Oanh.
6. Như vậy, không biết kết quả cuối cùng sẽ như thể nào – Nhưng chắc chắn là “Lưỡng bại câu thương”, một bên chết, thì bên còn lại cũng trọng thương. Đó là điều tối kỵ trong giải quyết các quan hệ và tranh chấp pháp lý. Điều này, nhiều người biết, những không phải ai cũng có thể tránh được, nhất là khi có nhiều bên lại cứ muốn có những cuộc chiến như vậy nổ ra, không loại trừ cả bộ sậu cố vấn chuyên môn của họ: Cũng có thể do máu lửa, cũng có thể do hiếu thắng, những cũng có thể muốn có cơ hội để trục lợi, có thêm việc để làm, từ đó đã tìm cách kéo các bên đến miệng hố chiến tranh. Những người này không bao giờ thích hòa giải, chính vì thế trong các buổi đối thoại, luôn cố gắng khiêu khích và gây chiến……
7. Trong nhân thế, với nhiều người, chỉ tiền bạc thôi chưa đủ – Mà cái họ cần chính là vị thế, là số má, tức phải là số 1 trong giới đại gia, số 2 trong giới bất động sản, số 3 trong giới siêu giàu…… Chính vì những ham muốn đó, mà đôi khi người ta dính vào những giao dịch, những tranh chấp lùm xum với vô vàn hậu họa, mà lý do chưa hẳn phải vì lợi nhuận, vì tiền bạc…… Mà là vì vị thế. Cũng chính vì thế mà hậu quả của các cuộc chiến vì vị thế luôn tàn khốc hơn là cuộc chiến vì tiền bạc, bởi cuộc chiến vị thế còn được gọi là cuộc chiến sinh tử, cuộc chiến của thù hận, một mất một còn. Và như đã nói, kết quả có thế nào thì cũng lưỡng bại câu thương.
8. Cẩn thận – Cảnh giác – An toàn, chính bởi thế là kim chỉ nam, để Bà con ta phải lấy đó như một nguyên tắc sống còn, khi tham gia vào mọi giao dịch có liên quan đến pháp luật và tranh chấp pháp lý. Trước mỗi thương vụ làm ăn, dù nhỏ hay lớn, cần phải soát xét kỹ càng, đừng lúc nào cũng chỉ nhăm nhăm phác thảo kế hoạch, đánh giá xem vụ này lời bao nhiêu, lỗ bao nhiêu, mà cần phải hoạch định cho được: Giao dịch này có vi phạm pháp luật không?! Giao dịch này có gặp rủi ro pháp lý không?! Biện pháp bảo đảm an toàn pháp lý, chống bị lật kèo cho giao dịch này là gì……. Chỉ khi Bà con ta có phòng bị như vậy, thì mới tranh được những tai hại như cả Kim Oanh và Tân Hiệp Phát đang gặp phải: Nên nhớ, những trận chiến này, nếu sống sót, cũng thành tật.
9. Lịch sử, văn hóa, truyền thống khiến cho Chúng ta đôi khi vẫn còn quá nghiệp dư và mơ màng trong thương trường, nhất là trong các hợp đồng pháp lý, nhiều lúc cũng xuề xoa cho xong. Cách đây vài năm khi Công ty Ba Huân (Có trứng gà Ba Huân) sắp bị các tập đoàn tài chính nước ngoài thâu tóm, khiến Bà chủ công ty này phải la làng kêu cứu, rằng: Bà và bộ sậu của mình không hiểu về loại hợp đầu đầu tư tài chính, nên bị lừa, đã chứng minh điều đó, thực tế không thể nói họ lừa, mà đơn giản chuyên môn quá yếu so với họ mà thôi. Vì vậy, qua những vụ việc này, Bà con ta càng phải hết sức thận trọng, trong các giao dịch, thương vụ làm ăn…….
Tự tin là một điều quan trọng – Nhưng không được xem thường đối phương càng quan trọng hơn! Khi đối phương giăng thiên la địa võng, nếu đã biết, thì tốt nhất đừng đi vào, vì nghĩ rằng có thể phá hay hóa giải nó, mà hoàn hảo nhất, là tránh nó, lánh xa nó. Khi ngồi vào “Chiếu bạc” thì tất cả đều có tham vọng “Thịt” được nhau, nhưng rõ ràng, đều có thể trở thành con mồi của nhau – Thế nên, trong cuộc chiến đó: Kẻ thắng không đáng để tự hào và kẻ thua không đáng để cảm thương, nhất là khi họ đều thừa biết, tất cả đang chơi bài bịp với nhau! Vì vậy, Bà con lương thiện, hãy cứ làm đúng pháp luật, đúng lương tâm, và đề phòng kẻ gian, để tránh né, mà không phải để gian theo họ. Có như vậy, mới không gặp phải những rủi ro đáng tiếc.
Nguồn: Luật sư Đặng Bá Kỹ

Trả lời

Contact Me on Zalo
×
×

Cart